Hôm nay tôi biết được một kỹ năng mới: không phải một kỹ năng chuyên môn gì đặc biệt, không phải sự thông minh, không phải sự chăm chỉ, mà là kỹ năng làm những việc nhàm chán. Làm một việc nhàm chán là một kỹ năng mà trong thời đại kỹ thuật số, không phải ai cũng có và có thể làm được. Chúng ta luôn đói thông tin mới và dopamine, sự FOMO và những lời tán thưởng. Mỗi khi chúng ta làm được một việc gì đó, ban đầu chúng ta post lên MXH để tìm những nút like và thả tim. Nhưng đến khi lặp đi lặp lại công việc đó, like cũng vơi dần đi và thả tim cũng không còn nữa thì bắt đầu chúng ta thấy chán công việc đó và nhảy qua việc mới để tìm cảm hứng ban đầu. Hành trình bỏ cuộc được tác giả ví như việc đào giếng lấy nước:
Tầng 1, đất rất mềm và dễ đào, nên chúng ta thấy tự hào với từng nhát cuốc của mình. Và khi nhận được lời động viên của mọi người xung quanh, chúng ta hưng phấn và dồn sức để đào; và chúng ta đào được một cái hố sâu 3m.
Tầng 2 đụng phải đá, chúng ta ì ạch đào từ ngày này qua ngày nọ nhưng chỉ đào được gần 1m. Chúng ta chán nản vì thấy bỏ công sức gấp đôi, gấp ba hơn lần ban đầu nhưng không thấy tiến triển mấy, và tiếng cổ vũ cũng thưa dần đi. Chúng ta không còn nhận dopamine ngay lập tức nữa, rồi bắt đầu chán nản. Và 90% người bỏ cuộc là ở tầng này.
Tầng 3 chính là tầng có nước, và đó là kết quả của những ai rèn luyện sự nhàm chán để cải thiện năng lực và vượt qua khó khăn của tầng 2.
Nhưng làm việc với sự nhàm chán không phải dễ có; đó là sự rèn luyện và tập trung không ngừng. Gạt bỏ những lời biện hộ như “phải có cái này tôi mới có thể làm được”, hoặc những thứ thừa thãi dễ gây sao nhãng công việc chính, như vừa làm việc thì phải có nhạc; rồi mất thời gian kết nối âm thanh, tìm nhạc phù hợp… đến lúc nghe được nhạc thì mình đã bị sao nhãng công việc chính của mình gần 40%. Vì vậy, làm việc nhàm chán là nói không với sự thừa thãi không cần thiết.
